Khám phá, làm việc, giải trí cùng với Tiến sĩ Nguyễn Hữu Quyền

NỘI DUNG VIDEO NÀY:
Hai nhóm nút thắt chính: (1) Cơ chế, chính sách; và (2) Vốn và nguồn vốn.
1. Về cơ chế, chính sách
Doanh nghiệp nào hiểu và vận dụng tốt các chủ trương, chính sách, thì hiệu quả hoạt động sẽ cao hơn. Ở quốc gia nào cũng vậy, có thể tồn tại những chủ trương, chính sách chưa thuận lợi cho các doanh nghiệp, tuỳ theo từng giai đoạn khác nhau. Đối với các tập đoàn, doanh nghiệp lớn, những ý kiến của họ thường có ảnh hưởng lớn. Vì vậy, họ có thể có những cách khác nhau để tác động, kiến nghị những chủ trương, chính sách thuận lợi cho họ. Đối với các doanh nghiệp nhỏ và vừa, họ cũng sẽ phải thông qua các hiệp hội, đoàn thể,… để kiến nghị lên cao hơn. Còn cách thức cụ thể như thế nào, thì sẽ tuỳ thuộc vào từng tình huống cụ thể, tôi sẽ tư vấn cách làm riêng.
Đương nhiên, trên nguyên tắc, nhà nước sẽ xem xét mọi ý kiến đề xuất dựa theo pháp luật và các quy trình, thủ tục chung. Còn nếu cá nhân nào cố tình làm trái luật pháp và làm sai quy trình thì sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật.
2. Về vốn và nguồn vốn
Đây là nút thắt rất quan trọng, mà hầu hết các doanh nghiệp đều đang gặp phải. Ngay cả ở những tập đoàn, doanh nghiệp lớn, theo tôi, họ phải thường xuyên xử lý hoạt động tài chính còn nhiều hơn ở các doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Vậy thì vốn và nguồn vốn lấy ở đâu ra. Tất nhiên, chúng được hình thành từ trong nước và thu hút từ nước ngoài.
Các bạn thử suy nghĩ, nếu chỉ luân chuyển dòng tiền trong nước làm ra, thì có đủ để đất nước phát triển nhanh hay không? Tôi không dám kết luận là “có” hay “không”. Tuy nhiên, tôi không đồng tình với những ý kiến cho rằng, chúng ta không nên phụ thuộc vào nguồn vốn có thể huy động từ nước ngoài; rằng, việc huy động vốn đó phải lấy biểu quyết của gần 100 triệu dân, vì nhân dân phải làm chủ,…
Theo tôi, những ý kiến trên là ấu trĩ, lệch lạc với khái niệm “nhân dân làm chủ”. Chẳng lẽ, làm chủ là đóng cửa, không quan hệ với ai trên thế giới hay sao? Rồi nhân dân không có điều kiện tiếp cận thông tin trên thế giới, nhất là những thông tin tiến bộ khoa học, công nghệ phải không? Và, chẳng lẽ, mọi chính sách sách gì cũng phải lấy ý kiến toàn thể 100 triệu dân? Hơn nữa, cần lưu ý rằng, nhân dân đã có đại biểu do chính mình bầu ra (đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân). Vậy thì những đại biểu đó đã thực hiện quyền biểu quyết thay 100 triệu dân rồi. Có gì sai đâu? Còn ai chưa làm tròn trách nhiệm đại biểu, thì cũng đã có những quy trình xử lý rồi đó.
Chúng ta hãy quay lại vấn đề vốn, và nguồn vốn đang thảo luận. Dù năng suất lao động nước Việt Nam còn thấp, nhưng chúng ta vẫn tạo ra được những giá trị thặng dư xã hội; và đây cũng là một nguồn tiền để tiếp tục đưa vào tái sản xuất kình doanh trong nước. Tuy nhiên, giả sử nếu chỉ có như vậy, thì mời các bạn thử suy nghĩ điều này nhé. Với khoản chênh lệch giữa lãi suất huy động tiền gửi trong nhân dân và lãi suất cho vay, trung bình chỉ ở trong khoảng 3-5%, thì liệu hệ thống ngân hàng có đủ sức nuôi bộ máy của chính họ chưa?. Nó bao gồm chi phí thu nhập của người lao động và nhiều chi phí cơ sở vật chất khác nữa. Vậy thì lấy đâu ra có tiền dư để hỗ trợ cho các doanh nghiệp khác vay? Ở đây, chúng ta chưa nói tới việc, nếu có nợ xấu nhiều, thì phải xử lý như thế nào?
Chúng ta nên nhớ rằng, các ngân hàng của chúng ta cũng phải hoạt động trong một hệ thống kinh doanh tiền tệ và tài chính trên toàn cầu. Vì vậy, việc lôi kéo dòng tiền trên toàn thế giới chảy qua hệ thống ngân hàng trong nước là điều cần thiết, để tăng khả năng tạo ra giá trị thặng dư cho xã hội. Tất nhiên, những hoạt động này phải tuân theo pháp luật trong nước, cũng như các chuẩn mực và thông lệ quốc tế. Nếu làm đúng như vậy, thì chúng ta không có gì xấu hổ cả, mà phải tự hào hơn.
Vậy thì ai sẽ làm được những việc lôi kéo đó? Nhà nước sẽ có chính sách và tạo điều kiện thuận lợi để các tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân thực hiện hoạt động đó, thậm chí, có thể hỗ trợ trong các đoàn đàm phán, thương lượng quốc tế.
Như vậy, đối với các tập đoàn, doanh nghiệp lớn, họ có thể có cách để tìm ra những nguồn vốn và thực hiện đúng quy định pháp luật, đúng chuẩn mực, thông lệ quốc tế để lôi kéo về trong nước, thông qua hệ thống ngân hàng chính thức. Tất nhiên, ai đó không làm đúng thì sẽ bị pháp luật trừng trị. Họ sẽ dùng nguồn vốn đó để trước tiên là phục vụ cho chính họ. Tiếp theo họ sẽ có nhiều cách khác nhau để chia sẻ trong nền kinh tế, để nguồn vốn đó được luân chuyển rộng hơn, thậm chí, họ có thể cùng nhà nước lập ra những quỹ đầu tư để hỗ trợ các doanh nghiệp khác nếu đủ điều kiện.
Đối với các doanh nghiệp nhỏ và vừa, thường là không tự làm được như các doanh nghiệp lớn, nên họ phải chứng minh là họ xứng đáng được nhà nước và xã hội hỗ trợ những chính sách và nguồn vốn tái luân chuyển như trên. Vậy thì bằng cách nào họ có thể chứng minh rằng họ là xứng đáng? Trong từng trường hợp cụ thể, tôi sẽ có cách tư vấn tích cực riêng.

Nguồn: https://doinoankhang.vn/

Xem thêm: https://doinoankhang.vn/doi-no-thue/quy-trinh-xu-ly-no/